Phiên Vân hôm nay thật nặng nề xử, y nói nuốm làm sao thì vương vãi gia cũng không Chịu nạp năng lượng cơm trắng, chỉ trầm khía cạnh ngồi đó. Phiên Vân cũng đắn đo đề xuất khuim rứa như thế nào, hắn chính là bởi y giúp hắn đi đi đại tiện mà lại thôi bạn dạng thân tức tốc như thế.

Bạn đang xem: Gả cho người làm tiểu thuyết lấy ngươi về làm hoàng hậu

Đúng là mất khía cạnh kia nhưng lại y không lo hắn xấu hổ cái gì, lần này không ước ao hạ bản thân nữa, Phiên Vân nói: " Người trách ta bắt buộc ko nạp năng lượng cơm trắng ta đun nấu, bởi vì ta đút ít đúng không?"

Hắn không trả lời, Phiên Vân nói: " Được rồi, vậy ta đi là được chứ đọng gì?"

Ngôn Phong cũng chẳng bao gồm làm phản ứng, bao nhiêu lần y dọa doạ như thế nhưng mà cứ vứt ra bên ngoài một dịp lại trở vào mà mỉm cười nói. Mặc kệ bạn đi mất hắn vẫn ngồi yên đó.

Thời gian trôi qua khá thọ tuy nhiên vẫn chẳng thấy người quay trở về, bàn cơm trắng phía xa cũng đã nguội cả. Qua một buổi sáng đến trưa thì hắn bước đầu cảm giác băn khoăn lo lắng, băn khoăn lo lắng xong xuôi lại suy nghĩ. Đi rồi cũng tốt, không phải tại vị trí hắn Chịu cực nhọc uất ức nữa.

Hắn cha năm sinh sống phần nhiều là điều này, mới chỉ mấy ngày bắt buộc gì nhằm tâm mang đến đái nha đầu bắt đầu lớn này. Cho mặc dù hắn thiệt sự để trung khu, nữ giới sinh sống mặt hắn cũng chẳng có tương lai.

Nghe giờ bước chân, cho rằng Phiên Vân quay lại mới chú ý ra cửa. Ngôn Phong ngạc nhiên lại nghe thấy giờ đồng hồ của cô gái nhân: " Sao lại không có bất kì ai xem chừng, Đàn Lục Nhi không có phía bên trong sao?"

" Lư Thương thơm tỷ." Sau sẽ là giờ đồng hồ của một trong hai nha trả sinh hoạt tây phòng: " Đàn cô nương nói bao gồm vấn đề cần làm ra ra ngoài rồi, cũng có mấy gia nhân đi theo cần đâu có trốn được, tỷ đừng lo."

" Cô ta thì trốn được đi đâu, ta lo là lo dòng không giống."

" Có chuyện gì sao ạ?"

Tiếng Lư Thương thơm nói: " Hôm ni tam hoàng tử mang lại vương vãi phủ ta quấy rồi, nói vương vãi gia chúng ta trỡ ràng chị em nhân với người. Chính là dòng nàng nhân Đàn Lục Nhi cơ, ai cơ mà biết cô ta trước kia còn tồn tại tình dục này đối với tất cả tam hoàng tử chứ."

" Ttách ạ, và đúng là chuyện béo." A hoàn nói: " Cũng đề nghị, cô ấy dễ thương mang đến cố kỉnh mà lại, làm thế nào tất cả nam giới nhân làm sao thoát được. Cả mấy huynh đệ canh giữ Tư Duyệt Thâm viên này phần nhiều nghe lời cô ta, nói đông đi đông, nói tây đi tây."

" Đừng bao gồm chờ mấy cthị trấn đó nữa, ta hại rằng Đàn Lục Nhi sinh sống bên phía ngoài chạm chán được tam hoàng tử. Nếu nữ ta được đưa đi, tam hoàng tử lại sống mái không nhận thời gian kia bao gồm miệng cũng cấp thiết cải đâu. Nkhô giòn đi kiếm tín đồ trsinh hoạt về, còn đứng kia làm gì."

" Được, ta đi kiếm ngay lập tức."

Bên kế bên lại trở phải lạng lẽ, người trong phòng trung khu cũng nóng sốt. Hắn nhếch môi mỉm cười, hóa ra lại là ý trung nhân của Duật Nghĩa. Đã vậy còn buộc phải chịu đựng khổ ở chỗ này hầu hạ hắn, hại là sớm muốn chạm mặt được tình quân rồi hoàn toàn có thể thoát thân.

Không trách cô gái không nên than ân oán xuất xắc khóc nháo, có người thì thầm thương trộm đừng quên hoàng tử, bắt buộc gì sợ hãi bữa sau không có địa điểm nương thân.

Ngôn Phong khó chịu suy nghĩ ra gần như lời lẽ ko tốt, hắn cũng biết Lục Nhi quan tâm hắn những điều đó làm thế nào là các loại tín đồ kia. Thế nhưng lại Khi trong thâm tâm không vui lại chẳng thấy bạn nữ ta đâu, lòng thêm giận dữ bực Tức là tất nhiên.

--------------------------------------------------------

Phiên Vân với mạng che khía cạnh đi trê tuyến phố, nhìn bao phủ một hồi rồi xong lại ở 1 tửu cửa hàng, y khoái lạc nói cùng với hai gia nhân đã vác ghế gỗ Khủng và một cái thùng phía sau: " Hai người có rất nhiều máy này về trước, ráp lại nlỗi lúc vừa rồi thì thật tốt, chỉ việc hai người còn sót lại theo ta là được rồi."

" Cô nương vẫn chưa mong muốn về sao?" Một tín đồ hỏi.

Phiên Vân nói: " Ta mong mỏi vào đây ăn chút ít nào đấy, ngửi hương thơm từ bỏ bên phía trong khôn cùng thơm. Nhưng sợ vác theo mấy thứ đồ vật này sẽ không tiện thể, nhì người mang lại trước được ko, ta đang thuộc nhì bạn họ trong tương lai."

Mấy gia nhân đối với Phiên Vân trải nghiệm, ko nỡ phủ nhận y nhưng chấp nhận. Phiên Vân đi vào tửu lâu, hai gia nhân sinh hoạt lại cũng chỉ theo vấn đề mà lại làm xem chừng y, nên có thể đứng bên ngoài quan tiền gần cạnh.

Phiên Vân nhìn xung quanh rồi dứt lại làm việc một bàn bao gồm phái mạnh tử thảnh thơi bận trang phục màu xanh da trời nphân tử ngồi một mình, y tự nhiên và thoải mái chuyển động kia cười cợt Call một tiếng: " Nhã Tkhô nóng."

Người nọ ngước nhìn Phiên Vân, gương mặt không thực sự trông rất nổi bật mà lại hài hòa và hợp lý lịch sự và trang nhã. Nhã Thanh hao nhnạp năng lượng mày: " Dù vẫn biết trước, cơ mà nhìn ngươi trở nên tiểu cô nương cố này thật lạ lẫm."

" Ta là cùng bất đắc dĩ." Phiên Vân nói rồi ngồi xuống vùng dưới đối diện: " Ngươi mang lại hoàng thành từ bỏ Khi nào?"

" Hôm qua." Nhã Tkhô cứng nói: " Nhận được tlỗi của ngươi vẫn chớp nhoáng xuất hành, đang hoa mắt ngần ngừ cần làm cầm làm sao bỗng dưng nhập vương vãi tủ, vừa xuất xắc lại thấy ngươi đi lung tung trên tuyến đường phố."

" Vậy cần vướng lại mật hiệu Call ta mang đến trên đây sao?" Phiên Vân vui miệng nói.

Nhã Tkhô nóng trách rưới mắng: " Ngươi tại sao chờ Việc vẫn thành mới báo mang đến ta, giả dụ mau chóng hơn ta đang cứu ngươi đi từ lâu rồi, phải gì đến cớ sự này."

" Xem như ta trả nợ đậc ân sinc thành với dưỡng dục mang đến cha đi." Phiên Vân không muốn nhắc tới việc khiến cho mình ko vui, không hề nhanh chóng nữa cần y đi thẳng liền mạch vào vấn đề: " Ngươi cảm nhận thư chắc là gọi tình trạng của ta rồi, vấn đề ta ước ao dựa vào, ngươi giúp được không?"

Nhã Tkhô hanh nhìn vẻ mặt thành khẩn của Phiên Vân, y Cảm Xúc rất lớn bắt đầu nói: " Ngươi quyên tâm cho phế truất nhân vương gia đó vậy, những ngươi chỉ vừa mới quen biết không tới mười ngày không hẳn sao?"

" Không quan trọng quen thuộc sớm muộn, ta chính là thấy hắn thừa đáng tiếc." Phiên Vân nói: " Ta cấp thiết bỏ phương diện hắn như vậy được, xin ngươi cố gắng hỗ trợ chúng ta lần này đi."

Nhã Tkhô nóng ngươi càng nhnạp năng lượng lại: " Sau kia thì sao, ngươi định dùng thân phận Đàn Lục Nhi nhưng mà sinh sống ngơi nghỉ vương che cả đời, nếu như vậy giúp vương gia phế nhân kia lành lại chưa phải thân phận ngươi bao gồm nguy hại bại lộ?"

" Ngươi nói vậy tức là có cách cứu giúp đúng không?" Phiên Vân phát âm tính Nhã Thanh hao, nếu như không thể cứu vãn y cũng trở thành ko nói như vậy: " Ta dĩ nhiên mong mỏi cuộc sống đời thường mạnh khỏe không lo ngại nghĩ về, ví như cả đời an ổn định thì sinh hoạt vương tủ tốt Đàn gia cũng tương tự nhau. Nhưng lúc nhận thấy Nhật Minc vương vãi gia điều đó chính xác là quá đau buồn rồi, ta cũng là 1 trong con trai bắt buộc nắm rõ hằn phải chịu đựng đựng hồ hết gì."

" Cthị trấn nhưng ngươi cầu ta đương nhiên để giúp đỡ, tuy nhiên..." Nhã Thanh thở ra: " Mẫu thân ta kiếm tìm tìm ngươi thọ điều này, muốn có ngươi về sinh sống thuộc cô gái fan lại không Chịu. Nhất định ăn khổ ở Đàn gia, bà đau lòng cỡ nào. Bây tiếng ví như biết ngươi bị nghiền trả cô gái nhi mà lại gả đi, chỉ hại ân oán trách nát ta không ít, băn khoăn chuyên non ngươi."

Phiên Vân bày ra vẻ phương diện hối lỗi: " Ta biết khiến bá chủng loại lo lắng, cũng làm cho nặng nề ngươi."

" Bỏ đi, vứt đi. Ta thừa biết ngươi không muốn bị xay học y theo ta nên bắt đầu không thích đi cùng, gồm biểu đệ như ngươi đúng là pnhân hậu đủ chuyện." Nhã Tkhô nóng nói: " Nhưng ngươi hiện giờ mong mỏi giúp vương gia tê, từ bỏ tôi cũng nên hiểu biết một chút ít."

Phiên Vân gật đầu: " Ta biết rồi, vậy ngươi thật rất có thể trị."

" Ta cần thiết."

Mặt Phiên Vân mặt đầu chuyển sắc đẹp, y phía trên cụ thể là bị biểu ca trêu đùa: " Ngươi nghiêm túc hỗ trợ chúng ta hay muốn tìm cthị xã với ta?"

" Ta không nói hết ngươi vội mẫu gì?" Nhã Tkhô cứng tự nhiên nói; " Ta đang xem thỏng ngươi đề cập khôn cùng cụ thể, theo ta nghĩ khung hình này của hắn... thiệt ra không thể khó khăn điều trị."

" Không thể nào." Phiên Vân nói: " Ngươi cũng biết rồi, ta nói hắn không khác gì bộ khung tín đồ chỉ quấn một tờ domain authority cả."

" Ngu ngốc, vương vãi gia nhưng ngươi thấy hiện giờ chẳng qua bị bỏ mặc vượt thọ, từ sinc từ khử, ko ẩm thực ăn uống không thiếu bị nhốt vào phòng nằm một khu vực, hít không khí sinh sống qua ngày. Đừng nói bị thiếu dưỡng chất mang đến khung người, trlàm việc bắt buộc ốm yếu ớt ko sức sinh sống, tất cả chết rục xương cũng chẳng ai biết kia."

Phiên Vân phương diện ngẩn ra: " Ngươi nói hắn chẳng qua thiếu thốn ăn uống với hoạt động new... Nhưng hắn tàn phế bố năm, hoàng đế mời khắp những danh y phần đông không tồn tại biện pháp."

" Nói ngươi nnơi bắt đầu cũng chẳng sai." Nhã Tkhô cứng núm bóc tách trà soát lên uống một hớp, y nói tiếp: " ngọc hoàng giả dụ thiệt sự quan tâm chiếc vương vãi gia tê, vẫn thiệt sự trong ba năm để hắn bị đối xử như vậy sao, còn là trong thiết yếu thủ tủ của hắn?"

Phiên Vân lúc này bắt đầu ngợ ra, y từng nghĩ hắn bị bỏ mặc như thế là do Vương Phi, nhưng lại bất ngờ lại sở hữu cả hoàng đế ngầm chấp nhận. Y vốn đâu phải chỉ lao động trí óc thật dở người say mê, đã hiểu một ngay thức thì biết mười, nghi ngờ nói: " Nếu vậy... câu hỏi khung hình hắn bắt buộc trị chữa trị... chỉ toàn là bịa đặt?"

" Hiểu ra thì tốt." Nhã Thanh hao nđính thêm gọn nói.

Xem thêm: Điện Thoại Kết Nối Wifi Nhưng Không Vào Được Mạng, Access Denied

Phiên Vân ngồi kia ngây nên hồi lâu, Nhật Minc vương gia là thúc thúc của hoàng đế, hắn vày đảm bảo an toàn nhà vua new rơi xuống núi bị tmùi hương cực kỳ nghiêm trọng. Không mọi chẳng nhận thấy sự biết ơn, còn bị đối xử ra như vậy.

" Nhã Tkhô giòn." Y nói: " Ngươi nói dịch hắn dễ dàng trị, nhưng lại ngươi thiết yếu trị?"

" Cơ thể của hắn hiện tượng suy nhược vượt thọ, đề xuất thời gian âu yếm xuất sắc hồi phục. Đến Lúc cơ thể tuyệt vời mới tiến hành khám chữa tật sinh sống tuỳ thuộc, ta không có rảnh các thời gian như thế quan tâm hắn rồi new trị."

" Để ta." Phiên Vân xong khoát nói: " Việc chăm lo cho hắn ta rất có thể có tác dụng, tiếp đến tức tốc nhờ ngươi."

Nhã Thanh nói; " Ngươi thiệt sự hy vọng sống vương vãi che sinh sống cả đời, không đi theo ta?"

" Cái này cũng cạnh tranh nói." Phiên Vân quan tâm đến bắt đầu lên tiếng: " Ta nơi đâu cũng tốt, gồm cái nạp năng lượng dòng mang hồ hết ổn định. Tạm thời ta có thể có tác dụng Đàn Lục Nhi ở vương vãi bao phủ thêm vài mon một năm ko vụ việc, Khi Nhật Minc vương vãi gia trị ngoài hại là thiết yếu giấu thân phận, thời điểm kia ta cũng thiết yếu về lại Đàn gia, đành buộc phải tự nguyện theo ngươi cùng bá mẫu mã học y được không?"

" Nếu sẽ vậy buộc phải gì chuốc thêm khổ, bỏ ra bằng tức thì hiện nay theo ta đi..."

" Không được." Phiên Vân ngắt lời Nhã Thanh: " Nếu ta đi hắn đã hệt như trước đây, tháng ngày về sau chắc chắn là sinh sống ko nổi. Ta đã nhìn thấy hắn kiên định thế nào nỗ lực mang lại bây chừ, ta ko nhẫn chổ chính giữa quan sát một phái nam tử gồm ý chí tàn khốc như vậy lại loại bỏ đi một đời."

Nhã Thanh khô nói: " Những fan buộc phải góp nhiều vô vàn nhắc, họ cũng đa số muốn sống tuy vậy sức cảm thấy không được. Ngươi giúp hết được sao?"

" Đó là ta chưa từng thấy, nhưng lại đang thấy qua hai con mắt vừa vô vọng vừa kiên định của hắn, ta tất yêu không giúp."

Nhã Thanh khô thsinh sống dài: " Thật không hiểu biết nhiều nổi, ngươi cụ thể ko phù hợp học y, cơ mà vì sao lại cứ muốn sở hữu chiếc tầm vóc độ nắm cứu vớt tín đồ như thế."

Phiên Vân thật thà nói: " Nhã Thanh khô, phần đa bắt buộc trông cậy vào ngươi. Giúp ta lần này, về sau ta tức thời hotline ngươi biểu ca."