*



Bạn đang xem: Hoàng hậu nghịch ngợm và vương phi ngây thơ





Xem thêm: Tải Phần Mềm Thiết Kế Banner Online Miễn Phí, Top 8 Phần Mềm Thiết Kế Banner Online Miễn Phí

Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 35.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 34.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 33.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 32.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 31.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 30.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 29.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 28.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 27.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 26.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 25.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 24.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 23.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 22.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 21.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap đôi mươi.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 19.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 18.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 17.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 16.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 15.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 14.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 13.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 12.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 11.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 10.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 9.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 8.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 7.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 6.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 5.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 4.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Nkhiến Thơ chap 3.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ntạo Thơ chap 2.0Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ chap 1.0

-"Hừ, vậgiống ý....ngươi có nhiều vk những điều đó, nên gì đến con gái ta, hậu cung hoa thục bướm nhân hậu, dung nhan hoàn toàn có thể còn gấp nhiều lần lần đàn bà ta, ngươi đâu rất cần phải níu giữ lại đàn bà ta ngơi nghỉ bên cạnh ngươi, hãy trường đoản cú bỏ đi" Ông cười cợt lạnh nói, quý ông nhoáng tái phương diện tuy nhiên cơn tức giận đã lộng hành trong tín đồ nam giới, nam nhi cầm nuốt xuống-"Vì ta yêu thương bạn nữ, chỉ gồm bản thân thiếu nữ, ta trường tồn không buông cô bé ra" Chàng ghẻ lạnh nói, ánh nhìn không nguôi ngoa sự giận dữ nhằm trực tiếp hướng ông nhưng bắn-"Yêu...bi quan cười, cả ngàn người vợ nhân sao ngươi có thể chỉ yêu bản thân con ta, ta có thể đân oán được đám đàn bà nhân của ngươi tàn ác khó lường, hoàn toàn có thể sợ hãi bị tiêu diệt nhỏ ta bất cứ lúc như thế nào, sao ta hoàn toàn có thể yên ổn tâm" Ông tàn tệ nói, mắt không chớp động, chú ý thẳng vào nhỏ ngươi Black cao ngạo của chàng-"Ta đã xua đuổi bọn phái nữ nhân ấy đi không còn, 1 mình đảm bảo nàng" Chàng nhất quyết nói, khẩu ca như một lời hứa hẹn quyết định đã có tác dụng được-"Sao ta biết được chứ, đàn bà ta một ngày như thế nào kia cũng sẽ nhàn hạ nhạt làm cho ngươi chán hương vị, rồi cơ hội kia vứt quăng quật nó nhỏng rác rưởi thì gắng như thế nào đây" Ông vuốt vuốt phương diện nhẫn làm cho bằng ngọc trên tay, góc nhìn giảo hoạt ko chút biểu tình dính vào phương diện nhẫn-"Sẽ khôg bao giờ có cthị xã đó, ta là vĩnh cửu yêu thiếu phụ, cố định không dạ thay đổi lòng thay" Chàng cầm cố chặt mang tay nói, sức Chịu đựng gần như là sắp tan vỡ đổ,ông già này quả thật quá lợi hại-"Vậy lỡ nlỗi ngươi gặp chị em nhân đẹp hơn nhỏ ta tốt rộng con ta, lại sinh cho ngươi hoàng tử, nhưng nhỏ ta lại rủi ro sẩy tnhì thì sao" Ông ngoan độc nói, ánh nhìn tàn ác nhìn chăm bẳm vào khuôn mặt không thể tin nổi hầu hết gì ông nói của hắn, nhỏ dại run lên, ánh nhìn trnghỉ ngơi buộc phải hoảng sợ, tyên nhỏng tất cả ai kia bóp chặt, hồ hết lời papage authority nói ra ko có nghĩa là thiết yếu xẩy ra, bà Lê Mẫn tái xanh mặt mũi-"Thế làm sao, nếu như thời điểm kia con ta lỡ như bị kẻ khác hại bỏ dung thì sao đây"-"Đừng nói nữa...hu" Nhỏ bửa bổ xuống đất, hai tay ôm chặt đem đầu cố bịt tai lại nhằm đa số khẩu ca khiếp sợ cơ không lọt được vào Để ý đến của bản thân mình, đầu óc đau buồn cù cuồng, cánh mày râu hốt hoảng, gấp rút cúi bạn ôm nhỏ tuổi vào lòng, bà Mẫn tức giận quát tháo lớn-"Lão gia ông thật quá đáng, sao hoàn toàn có thể chđọng, con gái họ yếu ớt như thế sao ông có thể cần sử dụng hầu như lời nói tàn độc kia làm cho tổn tmùi hương mang lại con gái"-"Tôi nói không đúng sao"-"ông"-"Bà chủ, nguy rồi chừng như tiểu tlỗi tiêu cực...động thai" Vừa nói đàn bà góp vấn đề tê hoảng loạn gửi ngón tay chỉ chỉ vào bạn nhỏ tuổi, đương nhiên bên dưới hạ thể ngày tiết bê bết rã , con trai hồi hộp, ôm bé dại chặt vào lòng-"Các bạn sao còn đứng đó mau chóng goi đại phu" Csản phẩm hét lên, ánh nhìn nlỗi cuồng trúc làm bạn ta lo âu, khí núm bức người dân có 1 phần làm cho đại lão gia bất ngờ đột ngột, nhưng mà sau cuối cũng tĩnh mịch chẳng nói gì-"Mau mau call bác sỹ Trương mang lại ngay" Bà Mẫn tâm thế láo lếu loạn kêu gào, fan giúp Việc mau chóng pchờ nkhô nóng ra bên ngoài rầm rĩ lôi kéo. -"Bác sỹ sao rồi, công chúa yêu của tôi với thiên thần báu vật tất cả sao không" Bà túm lấy cánh tay của Bác sỹ Trương tá hỏa lo ngại hỏi, con trai thất sắc đẹp bàn tay ngâm black ráng chặt lấy bàn tay nõn nà của nhỏ tuổi, quý ông ko đề nghị con, chỉ việc nhỏ, Tuy nghĩ vậy cơ mà trong trái tim cứ đọng như dao giảm sâu vào, xót ko chịu nổi, tương đối thsinh hoạt đàn ông gồm chút trở ngại, lo ngại nlỗi bao che lấy cả các những công dụng vào khung người.-"Không có vấn đề gì cả, đứa trẻ vẫn còn đấy nhưng lại buộc phải bảo trọng không để tiểu thỏng chấn cồn cho tới tâm lí nữa, nếu không đứa tphải chăng không chắc chắn là bảo toàn" Bác Sỹ Trương vực lên gật đầu chào rồi nkhô giòn chân bước ra phòng khách, theo sau còn tồn tại bà Mẫn, người hầu cũng đọc ý mà lại lui ra hết chỉ từ bé dại và Đấng mày râu, đại trượng phu lặng ngắt ngắm nhìn và thưởng thức nhỏ, hai con mắt tràn trề lo âu, nhỏ dại bất giác chớp lông nheo, ngón tay khẽ cồn, nam nhi đơ bản thân, vui tươi mỉm cười-"Lan Nhi, Lan Nhi phái nữ tỉnh rồi" Nhỏ khẽ msinh hoạt mắt, đôi mắt to tròn chớp động, có chút ít giật mình, sợ sệt gửi tay vuốt ve sầu bụng mình-"Con..."-"Không sao đâu, nhỏ vẫn sinh hoạt mặt nàng" Cmặt hàng quan tâm nắm rước bàn tay đang đặt lên trên bụng của nhỏ tuổi, hôn lên viền đôi mắt nhỏ dại, ôn nhu cơ mà cẩn thận-"Cậu Gọi tôi ra đây làm cho gì" Cô bó tay hờ hững nói, ánh mắt dừng lại tại khóm hoa ngây ngô ngay sát mẫu hồ nước nghỉ ngơi công viên nlỗi mong trốn tránh điều nào đấy.-"Jenny, em có thể mang đến tôi một thời cơ được không" Cậu tiến ngay gần mang lại cô, đôi mắt ngóng chờ mong chờ như ước ao được một tia hi vọng-"Xin lỗi, tôi cấp thiết, mong muốn anh hãy suy nghĩ đến tôi, bạn tôi yêu là Tư Kì Phong, tôi biết anh mê say tôi, dẫu vậy bây giờ vẫn muộn rồi, tôi ko yêu anh, tôi chỉ nói theo cách khác thay, hy vọng anh hãy gọi mang lại tôi, đừng phân chia cắt tôi và Tư Kì Phong, ví như như vậy tôi chỏ rất có thể so với anh chỉ là một chữ hận với hận, suốt cuộc đời tôi sẽ không còn khi nào tha máy và quan sát anh bằng ánh nhìn khác" Cô hững hờ nói, cơ mà các giọng nói càng ngày càng nhũng ra, giống như đe dọa tương tự như khẩn khoản, góc nhìn giờ đây new nhìn thẳng vào cặp đôi mắt xanh vẫn tràn trề đau xót kia, nhị bạn yên lặng không nói gì, trong lòng cậu vẫn biết đã cầm này cơ mà vẫn ao ước níu kéo, hiện nay vẫn nghe rồi, sẽ biết rồi nhưng mà trung khu trạng càng đau đớn rộng thôi, cậu mong mỏi cô thuộc về tay nhưng mà hại rằng cô sẽ hận cậu, đã khổ cực một đời khi sinh sống cùng với cậu, cậu không thích nụ cười của cô bặt tăm vì chưng cậu, cậu không thích đổi mới kẻ xấu, không thích làm tổn thương cô, cậu đã gật đầu buông tay, thật dễ ợt đúng không, cần cậu chẳng xứng để làm chúng ta trai của cô ấy, yêu một tín đồ là buông tay lúc bạn ấy mong, yêu một tín đồ đã hạnh phúc giả dụ bạn ấy dành được nụ cười, cậu hạ đôi mắt đồng ý, cậu buông tay dễ ợt thay này không hiểu biết do sao nữa, xứng đáng lẽ bắt buộc tranh nhau cho thuộc nhưng cậu không thích cô gian khổ, khóe mồm nhếch lên một nụ cười msinh hoạt nhạt-"Cảm ơn em sẽ cho tôi câu vấn đáp, tôi sẽ không còn có tác dụng khó em nữa, chúc em hạnh phúc" Cậu nói rồi tảo fan bước tiến, từng bước từng bước phần nhiều nhỏng gồm tảng đá nặng nề lên người, bóng hình đơn độc trong nắng chiều ánh láng hình đơn độc thập phần của cậu, tách bóc, một giọt chỉ một giọt nước đôi mắt từ bỏ hốc đôi mắt tan xuống, mà lại bên trên môi vẫn giữ lại nụ cười, vài ba mẫu lá xạc xào rơi, thu mang lại rồi rò rỉ, thu bi thảm với cô dơn hệt như cậu vậy, từng dòng lá rơi rớt bên trên con phố cậu vẫn đi, cậu cđọng ráng nhưng mà giẫm lên thềm lá vàng ấy, bóng hình càng ngày càng xa dần dần. Cô nhắm đôi mắt thsinh hoạt lâu năm, khắp cơ thể bao gồm chút ít cảm thấy tội tình, cô cúi phương diện thỏ thẻ-"Xin lỗi, Onew" Rồi bước trực tiếp qua tuyến đường không giống, nhì tuyến phố gồm hai ngỏ rẽ khác biệt sẽ không còn bao giờ va cùng một địa điểm, cũng tương tự nhân duyên ổn nhoáng qua vào một fan, nguồn cơn là khổ sở tuy vậy gồm ai biết được kia liệu có phải là niềm hạnh phúc hoàn toản