Nếu biết trước đoạn đường lâu năm, liệu chân ta còn bước.Hay ta đợi trôi hết sau này rồi lại ngồi trách nát móc tâm ta bạc nhược.Nếu biết điều ta làm là khờ gàn, liệu còn xả thân lên phía trước.Hay ta đang dừng chân đứng lại, như một kẻ lặng lẽ mà lại vô phương.Ta có cho nói lời yêu nếu biết trước em đang căn năn từ?Ta gồm thề non hẹn hải dương nếu như biết quan yếu giữ trọn lời hứa?Ta gồm ghi nhớ lại quá khứ đọng cho dù biết tất yêu quay lại vị trí xưa?Ta gồm còn mong muốn đều tia nắng nóng trường hợp biết trước một ngày mưa?Nếu nlỗi biết một kiếp đời nghèo khó, ta bao gồm duy trì lấy ước mơ?Có miệt mài bên cây cây viết, trải lòng ta suốt từng giờ?Hay ta đã tìm kiếm một bến đỗ với trợ thời gác lại tuổi thơ.Đuổi theo đồng tiền với danh vọng, mang lại khát vọng kia đợi chờ.Ta có trải ra hầu như cảm hứng trường hợp biết chẳng một ai nghe?Để mai sau cho râu tóc rậm ta ngồi cùng ngắm lại thời ttốt.Câu trả lời luôn là gồm, bởi vì ta biết cuộc sống là như vậy.Dù có lạc lối, tiềm thức sẽ lôi ta về.Bạn đang xem: Sẽ có những khi trái tlặng ta bi thảm thông thường tkhô hanh duy

Ta sinh sống vày giờ lòng tạo động lực thúc đẩy chứ chẳng sinh sống phụ thuộc hầu như hoài nghi.Nên giả dụ trê tuyến phố đời ta vấp váp xẻ, ta có phủi sạch sẽ quần áo cùng lại đi?Dù ta biết may mắn tài lộc có mức giá trị, và miếng ăn làm ta đề xuất nghĩ.Nhưng ví như sau này ta trở nên mèo bụi thì vị trí phía trên sót lại gì?Ta có tạm dừng hoạt động được trái tlặng ví như bên cạnh tê có fan vẫn đợi?Ta gồm còn nhàn trường đoản cú trên mặc dù biết lòng mình chẳng được thhình họa thơi?Liệu còn muốn vươn ra quả đât lúc biết ta chẳng hơn một mảnh đời?Liệu gồm còn với giấc mơ âm nhạc nếu như định mệnh ngnạp năng lượng ta đựng thành lời?Ta với băn khoăn ngập đầy chiến thuyền nhỏ rồi cđọng gắng ta ra khơi.Nếu phía đằng trước những sóng tài liệu ta gồm tìm thấy câu trả lời.Hay ta sẽ lại nthủng bao kẻ khác nhắm mắt lại với thả trôi.Để đời gửi ta về vạch phát xuất, ta cúi đầu với lời tạ lỗi.Nếu ta thấy chân ta đang mỏi, tay ta gồm còn gửi lên.Có dính rước từng ngọn gàng gió bởi vì ttránh cao cơ ta vẫn không đến.Ai mà biết được, phía đằng trước ta là gầm thét hay êm đềm.Chỉ cần phải biết một ngày new luôn luôn chờ đón sau gần như màn đêm.

Bạn đang xem: Sẽ có những lúc trái tim ta buồn chung thanh duy

Nếu nlỗi biết một kiếp đời nghèo nàn, ta có giữ mang ước mơ?Có mê mải mặt cây cây bút, trải lòng ta trong cả từng giờ?
*

Trong thời điểm này phía trên tôi chẳng nên tiền cùng cũng chẳng bắt buộc khét tiếng. Tôi nói tôi không buộc phải cần sử dụng mang đến cnhị rượu xuất xắc điếu cầnnhằm vươn lên là cnạp năng lượng chống này thành cõi tiên. Cứ hotline tôi là người điên hay cđọng coi nlỗi tôi đang nói lulặng thulặng. Nhưng giờ vào màn tối chỉ có bản thân tôisống mặt gò giấy cây bút với kèm thêm là một trong phiên bản nhạc nền.Giờ thì nên cứ nhằm kệ thây tôi. Cho tôi được tự do với gần như vần điệu bắt đầu.Để trọng điểm tôi hòa mình cùng với đất ttránh.Để lòng này được với đếnđa số địa điểm xa xăm chưa từng tiếp xúc với.Và bao quanh tôi nhỏng đang tảo cuồng.Mông lung giữa những niềm vui và nỗi bi đát.Tôi nói tôi không bắt buộc cầu kì trong ngôn từ.Chẳng quan tâm đến câu tự nhưng mà cđọng nhằm mang mang lại nó tuôn.


*

Tôi chẳng đề xuất cần sử dụng ngôn ngữ cừ khôi, chẳng cần flow phải biến đổi trang điểm. Tôi chỉ việc duy nhất một điều: Lúc beat nhảy lên thì sẽ là lúc nhưng mà tôi phiêu.

Tôi chẳng cần có vẻ đẹp nước ngoài hìnhvì chưng vẻ rất đẹp của tớ nằm ở trong phiên bản tính.Chẳng cần phẫu thuật mổ xoang chỉnh hìnhkhiến cho mình nhìn giống như là minch tinch.Tôi chẳng yêu cầu bài xích hát này bên trong top Zing.Chẳng yêu cầu tiền bạc rủng rỉnh,gái đẹp nhất áo xống xúng xính.Tôi chỉ cần áo phông thun khổng lồ,quần rộng lớn thùng thình.Có cây mic đứng cùng mìnhcùng music làm cho đồng minh.Quần áo tôi phải chăng còn âm thanh tôi lại mắc.Bởi bạn ta nghe nhạc bằng taichứ chưa phải nghe bởi mắt.Và tôi từ bỏ hào về điều đó.Tôi chơi nhạc chẳng đề xuất gò bó.Người ta đùa chữ ẩn dụ cả kho,còn tôi đem không còn đi vứt xó.Tôi chẳng phải cần sử dụng ngôn từ cao cả,chẳng đề xuất flow đề nghị đổi khác 3D.Tôi chỉ việc độc nhất vô nhị một điều:khi beat nhảy lên thì chính là cơ hội nhưng tôi phiêu.


*

Gỗ vẫn nổi và cuộc sống tôi vẫn trôi ko ngừng. Bởi tôi với hip-hop luôn luôn share một trái tyên ổn thông thường.

Tôi Hotline sẽ là mê mẩn, khi viết lên mọi mẫu này.Lúc thả hồn vào gió và mang mang lại gió cứ đọng cất cánh.Khi cây cây viết bên trên tay trải nỗi lòng lên trang giấy.lúc cảm giác nghẹn ngào mãi cứ vơi lại đầy.Dù một ngày, hoàn toàn có thể tôi đã không thể trên đây.Nhưng mong mỏi cho hồ hết lời ca tôi viết đang mãi mãi mãi.Để xác tôi đi tuy vậy phần hồn tôi còn lại.Bên cạnh hip-hop suốt hồ hết tháng năm dài.Bởi sẽ xuyên suốt bao xưa nay tôi lắp bó.Quay ngược kyên ổn đồng hồ đeo tay về mọi ngày tôi còn nhỏ dại.Bài rap đầu tiên văng vẳng nghỉ ngơi mặt tai vẫn còn đó rõ.Từng kí ức tưởng sẽ pnhị vẫn đọng lại cho hiện nay.Những điều này ra đời vào tôi một trái tyên ổn.Niềm mê mẩn nhưng bao xưa nay tôi vẫn luôn tìm kiếm.Để mang lại tận hiện thời, tức thì trong từng tương đối thsống.Tôi mới nhận biết niềm tê mê ấy vẫn luôn luôn chảy trong mình.

Đam mê ấy sinh hoạt trong tôihình như không khi nào tắt, vẫn son sắt ko thay đổi.Như một định mệnh hay 1 sự sắp xếp của ông ttách.Tự lúc nào nhưng mà hip-hop đang lắp chặt cùng với cuộc sống tôi.Tôi quan sát vào hồ hết người, những người cùng chí phía.Những mong mỏi tất cả thuộc chung tay nhằm dựng xây một tuyến đường.Trải nhiều năm đa số cung bậc cảm hứng với yêu thương thương thơm.Những khát khao cháy rộp, phần nhiều thèm khát đông đảo lý tưởng phát minh.Nhưng tại sao, cho tôi biết trên sao?khi giấc mơ còn kia với hiện thực mờ ảo.lúc bạn ta tiến công thay đổi say mê để đưa mẫu danh hão.Và tình yêu hip-hop khi đó sinh sống tận tay pmùi hương ttách nào?Để tôi vẫn ngồi đây, đơn côi mẫu cảm xúc.Cố tìm dấu tô mới trong miếng mộc đã nát mục.Gỗ vẫn nổi và cuộc sống tôi vẫn trôi ko dừng.Bởi tôi và hip-hop luôn luôn chia sẻ một trái tim bình thường.

HomieCon bé bỏng 15 tuổi, áo white quần kaki. Luôn mồm nói tao rằng mày vẫn đổi thay một họa sỹ. Nhưng thời hạn trôi qua, mơ ước ấy dần dần trlàm việc đề nghị xa xỉ. khi từng đường nét bút mi vẽ sẽ bị cuộc sống này có tác dụng mờ đi.
*

Mày còn lưu giữ ngày kia không homie.lúc hai thằng sinch viên nghèo vẫn còn đấy chung một sơn mì.Ngồi bàn cthị xã quả đât, vẫn còn đó vô lo vô nghĩ.Mơ một ngày ra ngôi trường có tác dụng người có quyền lực cao, mlàm việc cửa hàng.Nhưng cuộc sống thường ngày chẳng mở rộng ô cửa màu sắc hồng mang lại ai.lúc ngươi yên phận cùng với kiếp có tác dụng công kiếm từng đồng sinc nnhì.Tiếc nuối đến các cơn mơ lúc thời gian ko quay trở lại.Chỉ biết gửi lòng vào Một trong những tiếng thsinh sống nhiều năm.Và tương lai lại bát rượu với điếu thuốc lá chũm hơi.Mày ngồi phía trên suy nghĩ về niềm mơ ước một thời đang quá trung bình cùng với.Rồi lại lao thân vào với kiếp ke và đá mà lại chơi.Trước Lúc ngươi kịp nhận thấy ngươi đang từ bỏ tay tiêu diệt cuộc sống.Để rồi, time này ngồi đối diện giữa mi với tao.Ngăn song vì chấn tuy vậy sắt tao vào thăm mi trong nhà lao.Còn đâu đông đảo lời trung tâm sự cùng biết bao hoài bão.Để bây chừ chỉ biết nhìn nhau chẳng nói nổi một lời như thế nào.

Và ta lại gặp gỡ nhau rồi homie.Mày là con bạn bè độc nhất của tao kia homie.Tuổi thơ mi nối sát cùng với số đông nỗi khổ trong viện cô nhi.Nhưng không lúc nào cuộc đời này so với mi là vô vị.Con bé nhỏ 15 tuổi, áo White quần vải cứng.Luôn mồm nhắc tao rằng ngươi vẫn biến đổi một họa sỹ.Nhưng thời hạn trôi qua, mơ ước ấy dần trsinh sống đề xuất xa xỉ.Khi từng đường nét cây viết ngươi vẽ có khả năng sẽ bị cuộc sống này có tác dụng mờ đi.Rồi mi lên đô thị, mong mang đến cuộc sống được chuyển hướng.Một năm trôi qua ngươi tự dưng thành gái buôn bán thân trên giường.Cuộc đời nổi trôi, chỉ biết chờ đón từng cơ hội tăng giảm.Mang danh dự ra tiến công đổi mang sự nhơ bẩn bẩn làm chi phí lương.Giờ đứng trên phố bắt gặp ánh nhìn thân mày cùng tao.Ngnạp năng lượng song vày dòng nước đôi mắt ngập đầy thống khổ.Còn đâu phần lớn lời vai trung phong sự thuộc biết bao ước mơ.Để hiện nay chỉ biết nhìn nhau chẳng nói nổi một lời như thế nào.

Lạc… Ta lạc vào giữa những dòng trnạp năng lượng trlàm việc.Tiệc tung đêm tàn, ta liên hồi cùng với đều tấc thơ.Có cây bút có mực, bao gồm tín đồ các bạn là đông đảo trang vngơi nghỉ.Nhẹ nmặt hàng như vậy ta cứ đọng lạc vào trong 1 niềm mơ ước.Và ta cũng chẳng lưu giữ đây là đâu.Có vẻ nhỏng ta đã đứng trên một góc phố khu gầm cầu.Trong thể xác một thằng nhỏ tuổi áo ba lỗ, dắt theo sau một đứa em gái mù lòa nhưng nó chẳng rõ vẫn đi đâu.Có lẽ là cho tới con ngõ ngơi nghỉ phía sau.Nơi một thằng tkhô nóng niên sẽ đứng chờ với ra vết.Thoáng giật mình, ta lại lạc giữa một lô đều hàng lẩu.Tay cẩm rổ kẹo cao su “Cô ơi cô download dùm con cháu.”Đêm qua mau, ta lại thấy bản thân vào một căn gác.Cạnh thằng tkhô cứng niên kia vẫn ngồi đong đếm từng đồng tiền.Rồi hồn lìa khỏi xác, trlàm việc về loại bàn quen thuộc còn cthấm hơi men vị trí trong cổ họng.

Lạc… Ta lạc vào thân muôn vạn làn khói.Bay thật lờ lững nhỏng thể xác này vẫn trôi.Miệng ý muốn nói, tay mong mỏi viết cơ mà nlỗi cạn lời.Rồi cứ nuốm nhắm mắt lại, ta lạc vào trong đêm tối.Gió đã rkhông nhiều phía 2 bên tai.Xung quanh ta từng nào tín đồ ta không biết ai là ai.Lạc giữa giờ rì rào, mọi lắp thêm tối sầm lại.Bỗng phân biệt người mẹ đã nằm cạnh sát ta, đôi mắt mẹ nhắm mãi.Lạc vào trong mơ hồ nước, ta nghe tiếng khóc mếu.“Mẹ ơi cứu vãn con với.” Đâu kia giờ thằng rỡ kêu.Đầu ta xoay, ta vùng vẫy giữa làn nước xoáy.Để tự dưng thấy gồm vòng đeo tay ai bao bọc lấy đây ta không hiểu biết nhiều.Phải chăng cùng một người trao ta nhì lần cuộc sống.Để đổi lại là linch hồn trsinh sống về với lỗi không.Ta lạc một lần nữa Một trong những nhớ tiếc khóc tuyệt vọng.Giữa rất nhiều nén nhang, chiếc khan tang và nắp hậu sự đang đóng góp.

Ta lạc trong những thân thuộc.Lạc trong cơn say mượt.Lạc trong những xô ý trung nhân.Ta lạc Một trong những góc phố.Lạc vào bao đêm lạnh.Lạc trong những âm thanh khô.Ta lạc Một trong những đùa vơi.Rồi lạc vào một trong những mhình họa đời.


*

Chén rượu đầy bố uống cạn làm cho quên sầu. Và nhằm thay số đông nụ cười bởi đầy đủ trận chiến ngày 1 thêm đau.
Cuộc đời của mày yếu tuyệt nhất là chửi mang đến bậc chị em thân phụ. Cái phương pháp hành xử của loài động vật không được update tiến hóa.

Thứ music này tới từ góc phố.Nơi bụi bờ cùng mùi hương ẩm ướt đóng góp đô.Mày chỉ quen thuộc với hương thơm giấy bạc hòa giữa ông xã nhung lụa.Lấp lánh, thảm đỏ, mi sinh sống nhỏng vua.Thế giới của tao, mày đứng đâu gồm vừa.Những âm tkhô hanh này trầm quá, não đâu đầy đủ sâu nhằm đựng.Từng câu từng chữ này sở hữu theo cả ngày tiết cùng lửa.Và cả chất thxay cơ mà rap Việt trường đoản cú hào năm xưa.Tao được bào giũa tự đau buồn, tôi luyện từ tương đối lâu.Những lốt sẹo mờ, mồ hôi đổ, trộn quyện vào nhau.Mày đâu nhìn thấy được rõ hồ hết điều này, các mẩu truyện phía sau.Để thân xác tao bây giờ cho dù sai lệch, vẫn hiên ngang cao đầu.Mặc đầy đủ thành kiến nhốt hơn nhà lao.khi giờ đồng hồ bọn mong được chạm tới nngốc sao.Mặc cho người đời soi nhau trên đều trang báo.Tao vẫn vỗ ngực trường đoản cú hào.

Mày ghét do ngươi thiếu hiểu biết được ra.Dò xét đông đảo cthị xã một chiều vội vàng vã.Mày đâu biết cảm nhận thêm các điều mới mẻ và lạ mắt.Chỉ biết sử dụng chiêu bài để mong vơ vét về mình thật nhiều ca tụng.“Yeah, ai là hết sức, ai là chất?”Ai cũng muốn vênh phương diện tự phụ ta là tuyệt nhất.Có đứa ưa thích lôi đủ kiểu dáng rất nhiều lời đàm tiếu ra có tác dụng thân.Người thì dùng fan đá xéo, hòng bóp méo đi bao sự thật.Và thẩm mỹ bị thay thế dần dần bằng phần nhiều mẩu truyện scandal.Lúc lời mi hát không có gì lôi kéo bởi việc chờ vươn lên là trên trang mạng.Những trò tai tiếng gây xao lãng mới đáng ngấu nghiến đem lên trên mâm.Thế giới âm thanh lại đắm chìm vào đầy đủ cuộc khẩu chiến nhiều năm lan man.Và từ từ, tất cả đông đảo thành con rối trong tay bạn.Ngay dòng ntua vàng mi vẫn ngồi đó cũng là bọn họ dẫn lối đến mi đến.Điều ngươi buộc phải tấn công đổi là thể diện, một khuôn mặt cười đầy trìu mến.Và đó là mức giá thành sàn để mày được ngàn con người điện thoại tư vấn thương hiệu.

Giờ gióng tai nhưng mà nghe.Nghe tao nói này giữa tao cùng với mày biết sao đúng sai mà chê.Trăm lời xằng bậy ngàn người đứng vây không còn người nào cũng thấy hả hê.Vị vắt từng ngày tăng lên và giảm xuống đổi thay chả ai thuộc vai lẫn vế.Vậgiống ý yêu cầu thù dài đến thế?Hay tại chiếc tôi nó trỗi dậy? Hay tại miệng lưỡi lại cay.Lòng mi mong đợi đến giờ đồng hồ tỉnh giấc ngộ phải sợ hãi chén bát cuối lại say.Chất xám này chỉ nhằm thay đổi mang được đôi phút ít tiếng nói của một dân tộc tỏ bày.Cứ rúc vào đó mãi vậy khi nào đến cơ hội yên đời mai nay.Sẽ luôn gồm đầy đông đảo thằng đi gieo nghiệp mà lại vẫn mong mỏi gặt kế quả.Ôm theo cả lô lời ác nghiệt mỗi một khi vác phương diện về đơn vị.Cuộc đời của mày nhát nhất là chửi mang đến bậc chị em cha.Cái phương pháp hành xử của loại động vật hoang dã không được update tiến hóa.Nhìn xem bạn hữu chúng ta của chính nó, ngày xưa xích mích chửi Swag tóe loe.Bây giờ đồng hồ đã và đang phải ghi nhận đầu tư chi tiêu clip khoe gái khoe xe pháo.Nên loại bỏ bốn duy cũ rích cùng chớ bốc phét về dòng si.Vì chỉ mày biết còn sót lại hầu hết gì Khi màn hình tắt tất cả ra về.

Sad FlowAi bảo rằng lời nhạc ta vẫn chẳng viết trọn được không còn câu. Chỉ là bức tranh ta vẽ cho đây ngẫu nhiên pnhì không còn color.

Sad flow.Ta luôn tự hẹn sẽ không còn gửi hình nhẵn ấy vào rap đâu.Sẽ không khiến cho âm thanh mình mang dáng vẻ hầu hết vết nhức.Buông tay nhau tự đề cập lòng mình “Gotta let go.”Gotta let go babe.Để mang lại không gian.Hay mang lại tất cả các gì bao vây quanh ta giảm nồng nàn.Và cho giờ đồng hồ đàn lấn át được không còn đi hầu như trống vắng tanh.Để số đông tiếng bass thu bản thân vào rồi dần đọng lắng.Chìm đi niềm vui ai trong nắng.Nốt cao đột hóa trầm. Đôi tay đột nhiên ao ước run lên.Nghe đâu đó lời rỉ tai. Tiếc nuối hồ hết điều gấp đi Lúc vừa cho.Ồn ào hốt nhiên hóa im câm lúc kỉ niệm ùa về trìu quí.Lời ca chợt trôi chậm rì rì nhỏng ngày xưa vẫn tồn tại dịu êm.Ta như quên đi rằng tnóng thân này với những trung ương sự.Ta nlỗi quên đi rằng trái tyên ta vẫn đã nạm cự.Ta để phần nhiều cái flow mang theo mọi tháng năm cũ.Để fan đời nghe lời rap trường đoản cú hiểu tâm tư.I"ll see you in my sad flow.

Sad flow.Có ai nói rằng thiếu hụt đi tình thân thì ta vẫn bị tiêu diệt đâu?Ai bảo rằng lời nhạc ta sẽ chẳng viết trọn được không còn câu.Chỉ là bức họa đồ ta vẽ mang đến phía trên thiên nhiên phai hết color.Biết đề nghị làm những gì tiếp theo.Có lẽ cứ đọng ngơi taynhắm đôi mắt mang đến chổ chính giữa ta nhòa đi hết kí ức của nơi phía trên.Hoặc chờ cho cảm xúc vào ta được âm vang cơ trưng bày.Thả lòng nhẹ trôi bay đi giữa u ám và đen tối của ttránh mây.Biết đâu ta khơi dậy được đầy đủ color yêu của thời ấy.Rất và ngọt ngào tuy nhiên trải qua mau.Cũng như những giấc chiêm bao kia chỉ mình ta thấu.Thôi ta cứ lưu giữ mẫu áo gió cất cánh khi xưa qua cầu.Để thêm trân trọng về gần như gì ta đang trao nhau.Nốt trầm ta đã và đang xướng. Sầu nhớ Chắn chắn cũng đã vương vãi.Người giờ đồng hồ chắc hẳn đã và đang hưởng dấu yêu bắt đầu nơi tha phương thơm.Cứ nhằm nhạc ta mang danh bến đỗ hồ hết tối hôm trước mặt đường.Ẩn hiện tại hình trơn tín đồ cơ mà ta thương thơm.

Quên sao trên đây hầu như yên ổn bình ngày ta thông thường lối đi.U mê hồ hết ân tình mình trao nhau số đông khi.Yêu thương vẫn chưa làm cho lệ rơi hoen ướt mi.Nơi trên đây ta còn lại được gì.Hôn lên rất nhiều giai điệu âm thầm sở hữu theo gió cất cánh.Ai có dáng vẻ yêu kiều nhằm ta trao đến tay.Nơi phía trên vốn u bi thảm nhạc ta đâu có tốt.Hồn ta đem giam vào tù túng đày


OK cơ thể bắt đầu mất kiểm soát rồi.Sở óc ta dần thấy mong ước mồi.Dần cảm nhận sự đổi thay vẫn làm trổi dậy dáng vẻ quái gở một thể xác mới.Đâu nên vày ta sẽ high.Đâu phải lí vì Khi ta on mic.Chỉ đơn giản là xuất hiện một sự phản xạ mặc nghe tiếng beat đập rung tai.Beat cứ đọng chạy bởi vì cái flow cứ đọng chảy bởi âm thanh khô đã ghép vào vào đầu.Tao thành kẻ bầy tớ của từng câu tự này được viết lên cánh tay như đóng góp lốt.Spaceboy for life.Go harder that’s right andmột Lúc music tao thức giấc là nhạc mi auto đưa quý phái cơ chế silence.Bởi ngữ điệu này cứa sắc rộng dao.Mang theo tất cả loại nhạc Đông Tây Nam Bắc bọn chúng tao.Để từng câu rap này đóng thẳng vào não.Những kẻ đang xấc xược và lếu láo cùng tự dìm phong trào.Đà tao đã tiến,chớ đứng trước phương diện tao mà làm phiền đức.Kẻo từng câu và từng chữ tao sở hữu theo giấy báo tử chuyển ngươi vác cho tới giấc mộng nhưng thăng thiên.

Bass drop, low key, phiêu nhạc và thả vần. Một mic, một beat, điều cần tắt, ta lại châm.

Xem thêm: Tìm Hiểu Đầu Số 08 Là Của Mạng Nào ? Mua Ở Đâu? Có Ý Nghĩa Gì?

S for the Space.B for the Best.Middle finger for you haters Khi lũ tao đứng trên đây chơi rap.Flow hard, thả hồn cất cánh.Khói Trắng còn tỏa là nhạc tao còn cay.Get high, smoke weed, all nights, all days.Anh em tao mang chữ S đi càn quét bên trên mọi khu đất Việt.Đưa Underground lên đỉnh cao, music bọn tao bây giờ bất tử.Rkhông nhiều một khá, tay vẫn viết, cảm giác này vẫn tiếp tục tuôn.Vẫn từng ngày có tác dụng chúng ngươi sagiống hệt như nhạc LK, cảm giác nên là cuốn nắn. Đem hóa học riêng ra sinh sản xu hướng, đánh vần chữ S.W.A.G.Con đường bọn tao đang đi không thể tất cả đối, haters you know me?Bass drop, low key, phiêu nhạc cùng thả vần.Một mic, một beat, vấn đề cần tắt, ta lại châm.


Vẽ sương ra mây.Làm vua chốn bồng lai là ta phía trên.Linch hồn ta đi tìm kiếm nguồn xúc cảm khi đường nét bút này tạm ngưng chuyển lên từng trang giấy.Jagermeister ta say.Puff puff pass, trao tay.Khxay mắt lại để ta như muốn bao vây bầu trời sao này cấm đoán túa chạy khỏi bức tranh ta sẽ sinh sản phía trên.Và căn chống ta vẫn đầy Color.Qua làn khói chuyển thanh lịch đầy màu nhạc nhỏng ráng xác.Miên man thân vạn đồ vật sẽ bày trước khía cạnh.Thiên con đường có thể sẽ bay trước đôi mắt ta gửi tay phác hoạ.Không liệu có còn gì khác níu chân ta.Thả hồn fan nghệ sĩ vào thiệt lờ lững.Để từng câu trường đoản cú này từ thừa nhận nhá.Và ta vẽ lên từng giờ đồng hồ beat đập mặt tai.

Mơ màng ko nôn nả.Ta ngóng láng đêm cơ hóa ttách sáng.Lấy chút nắng để tô lên dung nhan xám, màu hắc ám ấy đã dính theo làn sương white.Lời ca ai nghe sao man mác bi thiết.Nhạc ai đùa sao nghe dị thường.Dẫn ta vào vùng mê cung thân cả nghìn phương ta nguyện lạc đường nhằm tìm đến người nhạc trưởng.Để hồn ta cất cánh như khói nhảmờ nhân ảnh nlỗi tín đồ cổ xuất thi ca.Mặc mang lại không tính kia chiếc fan gấp rút.Ta ở nhắm mắt cho loại đời đi qua.Vẫn gửi trọng điểm nguyện vào vào bức ảnh lớn, cần sử dụng làn sương nhằm vẽ lên mong ước này.Để rồi msinh sống mắt ra ta quan sát xuống, chỉ từ lại một điếu yêu cầu tốt nhất trong tay.

Lời rap: Rhymastic |Thiết kế: Donny Trương |Phông chữ: Frequenz & Sequenz của Sebastian Losch |Dự án: Nghệ thuật chữ Việt |Ủng hộ: Đống góp cho đề án này