“Anh nhớ Ánh, lưu giữ Ánh, nhớ Ánh cơ mà không nói được với ai. Như giờ đồng hồ kêu của một loài kiến nhỏ. Làm vậy như thế nào Ánh nghe thấy… Ánh ơi, Ánh ơi, Ánh ơi, Ánh trnghỉ ngơi về giữa trưa đôi mắt bi đát, áo trắng… Rất mong thư Ánh mỗi ngày mỗi giờ hàng tháng mỗi năm…”. Đó là số đông mẫu thư khẩn thiết, nồng thắm, tràn trề yêu thương tmùi hương nhưng mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẫn gửi cho những người yêu Dao Ánh. Trong 4 năm mến, riêng nhạc sĩ đã viết tổng cộng khoảng tầm 300 lá tlỗi tình cùng lá thư nào tương tự như một dòng thác đồng đội tuôn tràn rất nhiều ngôn ngữ yêu tmùi hương, ghi nhớ nhung da diết dành riêng cho Dao Ánh.

Bạn đang xem: Trịnh công sơn xin trả nợ người

ngay khi khi đã nén lòng làm kẻ bạc bẽo, nói lời chia ly trước trong cuộc tình vô vọng của bản thân, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẫn luôn luôn trân trọng, yêu thương tmùi hương, nhung nhớ cô gái bé dại bao gồm mái tóc black dài và hai con mắt trong veo nlỗi hồ thu ấy. Hai năm sau ngày chia tay, năm 1969, Dao Ánh theo gia đình qua Mỹ và kết giao, thông tin này đưa tới Trịnh Công Sơn nlỗi một vết thương cứa vào trái tyên của fan nhạc sĩ nhiều sầu nhiều cảm.

*

Năm 1989, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn gặp lại nữ giới Dao Ánh của chính mình trên Paris. Cuộc tái ngộ nđính thêm ngủi sau nhì mươi năm vẫn đánh thức rất nhiều cảm hứng rung hễ trẻ trung và tràn trề sức khỏe trong tâm địa nhạc sĩ. Tháng 1một năm 199một trong những một bức thư gửi tình cũ, ông thổ lộ: “Thú thực, anh chưa quên tầm nhìn quay lại sinh hoạt Paris sinh hoạt boubít metro rue Monge Q.5 Paris một tháng ngày 6/1989”. Ngoài ra bất kỳ khohình họa khắc gặp gỡ làm sao thân nhị người cũng rất được nhạc sĩ tự khắc cốt ghi vai trung phong.

*
Trịnh Công Sơn với Dao Ánh năm 1993

Đầu năm 1993, Dao Ánh từ Mỹ trngơi nghỉ về VN cùng tìm đến công ty thăm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Không rõ chúng ta đã nói gì cùng nhau. Chỉ biết sau cuộc gặp lại đó, Dao Ánh trsinh sống về Mỹ và ly dị ck, còn Trịnh Công Sơn thì viết ca khúc Xin Trả Nợ Người ngay vào đêm mùng 3 đầu năm mới năm đó.


Hai mươi năm xin trả nợ ngườiTrả nợ 1 thời em đã bỏ aiHai mươi năm xin trả nợ dàiTrả nợ một đời em đang phụ tôi 

Dù cuộc tình đã không còn, cho dù tín đồ đang cất bước đi rước ck ko một lời giã từ dẫu vậy dulặng không tận, nợ chưa trả hoàn thành, cần mãi đến hai mươi năm sau vẫn vấn vương nhau. Và vì còn duyên nợ kia bắt buộc xin em hãy trả mang lại anh. Là “nợ”, dẫu vậy anh chỉ ngỏ lời “xin” chứ không mặt đường thốt nhiên “đòi”. Qua bao tang hải, Dao Ánh không thể là thiếu nữ thiếu nữ cute, tươi ttốt nữa, hai con mắt hẳn đã hết trong trẻo, lóng lánh, lốt chân chyên ổn cũng đã hằn trên đuôi mắt nữ tuy nhiên tình cảm của quý ông nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẫn như thuở làm sao, vẫn hết sức nữ tính cùng đầy trân trọng.

Tuy chỉ với xin, anh cũng nắm xin cho thật những, “xin trả nợ dài”. Không buộc phải trả một lần mà hết đâu, nhưng buộc phải trả cho nhau “lâu năm lâu”, trả đủ “nợ một đời em đã phụ tôi”.

Em prúc tôi một đời nhỏ xíu dạiThơ dở người ra đi ko lưu giữ gì tôiThơ dại ra đi quên không còn tình tôi 

Nhạc sĩ ko trách nát tình nhân bỏ ông đi rước chồng, không trách rưới hờn vì em đang yêu thương người không giống. Ông chỉ trách vơi người cũ suốt nhị mươi năm vừa qua đã “không lưu giữ gì tôi”, đã “quên hết tình tôi”. 


Vấn đề này từng được nhắc tới trong lá thỏng gửi Dao Ánh tháng 8-1989 sau cuộc tái ngộ thứ nhất của nhị fan qua nhị mươi năm, tại Paris: “Anh không thấy Ánh thay đổi gì cả. Cứ điều này trường thọ. Những kỷ niệm xưa vẫn ở trong số những bài hát của anh ấy. Ánh thì chẳng bảo quản gì cả. Thế cơ mà cũng tốt. Hãy nhằm một người khác giữ và mình thì quên lãng hoặc ghi nhớ bên trên một vnạp năng lượng phiên bản ko lúc nào gồm thực. Anh ghi nhớ Ánh giống như những ngày xưa… Hôm gặp gỡ Ánh làm việc Monge ai oán mong khóc.”

Và vị Khi em ra đi, khi em prúc tôi, em còn nhỏ tuổi, thơ lẩn thẩn lắm nên tôi ko hờn giận, ân oán trách gì em cả. Bây tiếng em đang quay trở về rồi, không hề thơ gàn nữa thì xin em… xin em hãy trả “nợ tình” mang lại tôi.

Vậy mới thấy, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khôn khéo, ý nhị cùng tinh tế cho dường làm sao. Tinch tế và an toàn trong biện pháp sử dụng từng từ từng chữ. Đến đây, hẳn cánh thiếu phụ đang thầm suýt xoa ghen tị với người thiếu phụ có tên Dao Ánh, mặc dù đã qua tuổi tứ đọng tuần vẫn được yêu chiều, mến thương nlỗi thời con gái. Còn cánh bọn ông chắc rằng sẽ ngả mũ thán phục đặc tài rót mật vào tai đàn bà của fan nhạc sĩ tài tình này.

Cliông xã nhằm nghe thiết yếu Trịnh Công Sơn hát ca khúc Xin Trả Nợ Người

Hai mươi năm em trả lại rồiTrả nợ một đời xa vắng tanh vòng tayHai mươi năm vơi cạn lại đầyTrả nợ 1 thời môi vắng vòng môi


Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngàoTrả nợ một đời chưa không còn tình sâuBao nhiêu năm em nợ bạc đầuTrả nợ một đời ko không còn tình đâu 

Thế giới thật tròn trĩnh và nhỏ xíu nhỏ dại, đi khắp một vòng rồi lại tìm về cùng nhau. Tình em ngỡ đã “vơi cạn” từ bao giờ “lại đầy” trở lại.

“Hai mươi năm em trả lại rồi”, bởi em trả cần anh bắt buộc quyết “xin” cho vừa, mang đến khoả che hết hầu như ai oán thương, ý muốn lưu giữ trong cả hai mươi năm. Chàng nhạc sĩ sẽ xin gì vào món nợ tình đó? Là vòng tay xa vắng ngắt, là bờ môi, là ngọt ngào và lắng đọng, là nợ “răng long đầu bạc”,…

Hãy lưu ý mang đến giải pháp thực hiện ngữ điệu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn Một trong những câu hát này. Không buộc phải là “vòng tay ôm” mà lại là “xa vắng ngắt vòng tay”, không phải là “môi hôn” nhưng là “môi vắng tanh vòng môi”. Những ngữ điệu cực kỳ bay bổng, khôn cùng tinch khôi, bí mật kẽ với hữu tình có lẽ rằng chỉ thường dùng đến phần nhiều con gái phụ nữ chưa trải sự đời chứ không hẳn là nói với một tín đồ đàn bà trải nghiệm. Phải chăng, nhạc sĩ kín đáo bảo rằng, tình cảm nhưng ông giành riêng cho Dao Ánh sống thọ ko đổi dời, mãi mãi là tình yêu thungơi nghỉ thuở đầu ngọc nkê tinch khiết dành riêng cho cô gái nhỏ tuổi 15.

Và chính vì vậy nên em có “trả nợ một đời” cũng “chưa hết tình đâu” vày tình anh sâu nặng nề lắm.

*

Bao nhiêu năm thốt nhiên lại nhiệm mầuTrả nợ một đợt quên hết tình đauHai mươi năm vẫn luôn là thusống nàoNợ lại lần này vào cõi đời nhau

Em trngơi nghỉ về. Anh bất ngờ mừng đón tình thân của em như một bí thuốc tiên “mầu nhiệm“. Mọi hờn trách, sầu bi, nhớ tiếc của chia tay, bạc nghĩa vào anh thốt nhiên chốc tan vươn lên là, nhạt nhoà nlỗi trước đó chưa từng hiển hiện tại. Trong đôi mắt anh, em của nhị mươi sau “vẫn luôn là thusống nào”, vẫn ngulặng vẹn một hình bóng yêu thương tmùi hương kia trong tâm anh chưa từng pnhì mờ.

Trong lá tlỗi gửi bạn tình trong thời điểm tháng 3 năm 1993, sau khoản thời gian Dao Ánh trsinh hoạt về search chạm mặt nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên TP. Sài Gòn và quay lại Mỹ, ông viết về xúc cảm của không ít ngày ngắn ngủi “bao gồm lại nhau”:

“…Về thân đêm nằm ngủ một mình lại nhớ số đông ngày ngắn thêm ngủi và êm ả đã qua. Có một chiếc nào đó như là giấc mộng, một thiết bị thực tại phần đông không tồn tại thực. Một kí vãng tưởng chừng đã mất hút ít tồn tại tự dưng còn kia, trlàm việc về nhỏng một ngày nay, nlỗi của ngày lúc này. Tất cả hồ hết hình ảnh kia cứ trôi đi rập ràng trong anh cùng cứ đọng buộc anh buộc phải cố kỉnh ly rượu lên để nhưng nhớ. 

Anh gửi Ánh dòng hộp laque đựng bijoux. Đựng luôn trong những số ấy nỗi nhớ của anh với nếu như buộc phải Ánh hãy bỏ cả nỗi lưu giữ của Ánh vào đó.

Ánh bảo anh viết thiệt nhiều năm mang lại Ánh, cơ mà hầu hết mẫu chữ tất yêu lâu năm bởi nỗi lưu giữ được. Nỗi lưu giữ sẽ trải qua hết quãng đời dài ra hơn nữa nhị mươi năm. Đi tự Huế tới Đà Lạt về Sài Thành và âm ỉ như một cái làn nước ngầm luôn ghi nhớ lãng.

Nhớ Ánh tournesol cực kỳ nhớ.”

Nhạc sĩ sẽ thì thầm ước muốn về một tình ái vĩnh hằng, vô biên vì “Trả nợ một đời ko hết tình đâu”, yêu cầu cho dù em “trả một lần” anh đã “quên không còn tình đau” tuy nhiên điều đó là không được. Hai mươi năm đã trôi qua, tang hải vẫn thay đổi dời, tình thương của anh ấy dành riêng cho em vẫn y ngulặng kia và em cũng vậy, “vơi cạn lại đầy”. Nhưng “nhì mươi năm vẫn luôn là thusinh sống nào”, vượt khđọng một lần nữa trở lại, phần lớn vướng mắc vào đời nhau nhì mươi sớm muộn với hai mươi năm tiếp theo lại tiếp tục cản ngăn nhì người đến cùng mọi người trong nhà. Vậy đề xuất, anh lại đành liên tục đến em “nợ lại”. Nhưng em hãy nhớanh chỉ đến em nợ lại lần này, trong cõi đời này thôi. Câu hát ở đầu cuối “Nợ lại lần này trong cõi đời nhau” giống như một lời ước hứa hẹn mang đến mai sau…, mang lại vĩnh hằng.

Đúng nhỏng lời hát, vào thực tiễn, mặc dù duyên nợ vẫn còn kia, chưa thể trả cho nhau nhưng mà nhị bạn vẫn vướng mắc vào với nhau mãi thiết yếu buông được cho đến tận cuối đời. Hoạ sĩ Đinch Cường – Một người các bạn của vậy nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vẫn kể lại rằng: “Tháng sau cùng trước khi Sơn mất, Dao Ánh về thăm. Suốt tuần, sáng sủa nào Dao Ánh cũng cho ngồi bên trên chiếc xe cộ lăn của Sơn, chỉ với biết quan sát Sơn, cho tới buổi chiều mới về nhà”. 

Dáng vẻ của cô bé Dao Ánh khi đó, giữa những giờ phút ít cuối cùng bên người nhạc sĩ đã đoạt cả một đời để yêu bản thân, hẳn khôn cùng chông chênh cùng cô độc. Bởi Lúc quyết định trao lại 300 bức thỏng tình đầy ắp đáng nhớ của nhì người, mà lại bà vẫn luôn luôn cất giữ và trân trọng, mang đến mái ấm gia đình cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn xuất phiên bản thành sách, Dao Ánh vai trung phong sự, điều ấy đồng nghĩa với Việc bà đang từ bỏ ɡιết bao gồm mình. Bởi nhờ nó, nhưng mà suốt mấy chục năm qua, bà luôn cảm giác gồm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sống ở bên cạnh. Nhưng bà cho là, số đông di sản cùng tài hoa của nỗ lực nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là để dành riêng Tặng Ngay mang lại đời, cho những người buộc phải bà không tồn tại quyền giữ lại mang đến riêng biệt bản thân.

Sau trên đây, mời chúng ta nghe lại Khánh Ly hát Xin Trả Nợ Người, thuộc lời dẫn vì bao gồm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đọc:

Cliông chồng để nghe Khánh Ly hát

“Ánh bảo anh viết thiệt lâu năm mang lại Ánh, cơ mà các dòng chữ cấp thiết dài bởi nỗi nhớ được. Nỗi nhớ đang trải qua hết quãng đời dài thêm hơn nhì mươi năm. Đi từ Huế lên Đà Lạt về TP.. Sài Gòn với âm ỉ nlỗi một dòng nước ngầm không quên lãng.

Xem thêm: Hướng Dẫn Điền First Name Là Tên Hay Họ Tên Khi Tạo Tài Khoản

Anh không thấy Ánh chuyển đổi gì cả, cứ đọng điều này trường thọ. Những đáng nhớ xưa đã ở giữa những bài xích hát của anh. Anh thì chẳng giữ gìn gì cả. Thế cơ mà cũng tốt, hãy để một fan không giống duy trì, cùng bản thân thì quên béng, hoặc duy trì bên trên một văn phiên bản không lúc nào gồm thực.

Có đầy đủ hạnh phúc ko khi nào bản thân mang lại sát được. Bình thường thôi, anh sinh sống 1 mình cùng chũm tra cứu một niềm vui của riêng anh.”