Mộc Tử Duy mang áo sơ mày của Quan Chước, khoanh chân ngồi bên trên chóng.Trong phòng tắm, giờ nước rào rào truyền ra, là Quan Chước đang rửa ráy.Mộc Tử Duy suy nghĩ mang lại khía cạnh Quan Chước, bất giác bước đầu mỉm cười khinh khích. Còn nghĩ về đến cthị trấn sẽ xẩy ra, thăng hoa lại thấy khẩn trương, còn cả tò mò nữa. Cậu nhận ra cthị xã này chỉ tạm dừng trên phương thơm diện diễn tả nhỏ chữ thôi. Chỉ biết là Quan Chước bắt buộc đi vào bên phía trong cậu, cơ mà không biết thực thụ tạo nên sự thì thành ra làm sao nữa.“Quan Chước, Quan Chước…” Mộc Tử Duy thì thầm nhđộ ẩm nhị chữ ấy, nhđộ ẩm đến nỗi lòng cũng thấy vui nhỏng hoa nsinh sống.Cậu đam mê Quan Chước, Quan Chước cùng thích cậu. Đây và đúng là sự trùng vừa lòng hay tốt nhất trên cõi đời này.Tốt đẹp mắt nlỗi đang nằm mộng ấy.Mộc Tử Duy ra mức độ nhéo mặt bản thân, cũng trở nên nhức, vậy chưa phải mơ rồi.Mộc Tử Duy bổ rầm xuống chóng, lăn uống một vòng, mừng rỡ cùng kích động trong tim vẫn chẳng chảy mất.Vừa lăn uống mình đã trsống dậy, Mộc Tử Duy lại ngồi dậy khoanh chân, nạm rước chiếc túi đặt tại tủ đầu giường, lấy lắp thêm bên phía trong ra.Là một dòng vỏ hộp hình chữ nhật, trên gồm chữ Tiếng Anh bắt buộc Mộc Tử Duy không hiểu được, tuy vậy vẫn hiểu rằng đó là vật gì. Thđọng này là trang bị Quan Chước vừa ra phía bên ngoài cài về, thời gian Quan Chước thiết lập lắp thêm này sẽ không biết có vẻ khía cạnh gì nữa.Ừ… Chắc là trơ khía cạnh ra thiết lập thôi ha. Nhưng chỉ cần nghĩ về mang đến Quan Chước lòng cụ thể hổ ngươi, nhưng mà lại Chịu đựng đựng ko để bộc lộ ra phía bên ngoài, cậu sẽ Cảm Xúc anh rất đáng yêu.Mnghỉ ngơi vỏ hộp ra, phía bên trong là lắp thêm gì nlỗi kem tiến công răng vậy. Bóp ra một ít trên tay, là hóa học lỏng dạng quánh trong veo, dinh dính, trơn tru trơn tru.Đưa lên mũi ngửi test, không có hương thơm gì không còn.Do dự một chút ít, vươn đầu lưỡi liếm.“Bộp bộp.” Tiếng của đồ vật nào đó rơi trên khu đất.Mộc Tử Duy vừa ngẩng đầu sẽ thấy Quan Chước đứng ở đó, tay giơ giữa không trung, nhìn thẳng vào cậu, bên chân là khăn uống phương diện vệ sinh tóc.Mộc Tử Duy đơ người một cơ hội. Nhìn Quan Chước, lại nhìn một chút ít dịch thể khả nghi trong tay, vội nỉm dung dịch chất trơn tru trong tay đi.“Quan Chước… em…” Đang mong muốn phân tích và lý giải, lại vạc hiện Quan Chước vẫn chú ý cậu, cậu cũng vội chú ý theo con đường chú ý của anh ý.“!!” Mộc Tử Duy cuống quít buông vạt áo sơ mi xuống bịt hạ thể.“Xin, xin lỗi… em ko cụ ý không mang quần vào đâu…”Hiện nay Quan Chước mới phân biệt hắn sẽ chú ý chòng chọc vào Mộc Tử Duy bao lâu, hổ hang nghiêng mặt qua.Mộc Tử Duy túm áo sơ mày, “Xin lỗi… Để anh thấy máy thiếu thẩm mỹ đó…”Quan Chước không nói lời làm sao, đi tới mặt chóng, ngồi xuống, kéo cánh tay Mộc Tử Duy, đợ lấy gáy cậu hôn một chiếc. Hôn mãi cho đến lúc Mộc Tử Duy mộng mị.Trong thời gian cậu đang gặp ác mộng, đầu óc hỗn độn, dường như nghe thấy Quan Chước nói: “Tuyệt ko thiếu thẩm mỹ.”“Hả?” Cậu còn chưa chắc chắn Quan Chước nói gì thì đã biết thành người đè xuống.“Quan Chước, anh vừa nói gì cơ?” Mộc Tử Duy chú ý khuôn khía cạnh tuấn mỹ ngay gần trong tấc gang, hỏi.Quan Chước thanh thanh mổ vơi lên bờ môi cậu, cùng bề mặt xuất hiện thêm vệt mẩn đỏ mất thoải mái và tự nhiên.“Ý anh là… siêu đáng yêu.”“Hả? À… Cảm ơn.” Mộc Tử Duy buông mắt, ngượng ngùng nói tiếng cảm ơn, tuy nhiên vẫn thiếu hiểu biết nhiều điều Quan Chước nói.Quan Chước nhìn Mộc Tử Duy của hắn nằm yếu hèn ớt trên giường, trên khuôn khía cạnh nkhiến thơ non nớt có mùi vị tình sức nặng nề gọi, vai trung phong tình cạnh tranh phân tích đề nghị lời.Thật mong mỏi nuốt chửng… Nhưng mà lại nuốt chửng thì tiếc nuối quá….Đưa tay dỡ cúc áo sơ mi, ngón tay run vượt, có tác dụng nạm nào thì cũng không tháo được.Mộc Tử Duy cũng tháo góp, mà lại tay cậu cũng run tởm không chỉ có thế.“Quan Chước, Quan Chước…” Mộc Tử Duy tiếp tục chiến đấu cùng với cúc áo. “Anh tháo dỡ của anh ý trước, em tháo của em đã có được không?”Quan Chước đồng ý gật đầu, sau đó… kéo dây sống lưng áo vệ sinh xuống.Chình họa dung nhan phía dưới áo tắm rửa, Mộc Tử Duy chỉ nhìn thoáng qua đang không dời mắt được.Cơ thể cường tthế lại chẳng cơ bắp, mặt đường cong rất đẹp quá chừng. Lồng ngực phập phồng, phần bụng chắc khỏe, nhị sườn bụng bên dưới khiêm tốn nhỏng của tín đồ cá. (khung hình tam giác)Mộc Tử Duy vạc hiện chân Quan Chước hết sức trực tiếp hết sức lâu năm lại siêu đẹp, ừm… địa điểm tê cũng khá thẳng khôn cùng dài vô cùng đẹp… còn vô cùng thô nữa.“Em mê say chứ?” Quan Chước vứt áo quần sang một bên, cúi bạn xuống tới bên cậu hỏi.“… Ừ.” Mộc Tử Duy gật đầu, tiếp nối phạt hiện bản thân Quan Chước mê muội quá, trọn vẹn quên việc dỡ nút ít áo.“Ack… xin lỗi.” Luống cuống thủ công tháo dỡ nút ít áo, không cảnh giác sử dụng mức độ to vượt, mẫu cúc ấy ngay tức thì văng ra ngoài, rơi xuống sàn công ty, phát ra giờ ‘tinh tinh’ giòn vang.Mộc Tử Duy còn mong muốn xin lỗi, Quan Chước lại đang chạng tay thừa, lột áo quần xuống, làm văng cả một mẫu cúc áoQuan Chước tương đối ảo óc, “Ngày mai download bắt đầu.”“Ừ.” Mộc Tử Duy ngờ ngạc đáp lời, kế tiếp cảm thấy địa điểm cổ ươn ướt, là Quan Chước đang liếm khu vực đó.”“… Quan, Quan Chước…” Giọng Mộc Tử Duy cũng biến hóa, gồm hơi run. “Chỗ ấy… thiết yếu ăn được…”Quan Chước giới hạn một chút, liên tục hôn cổ Mộc Tử Duy. Qúa trình hôn từ bỏ cổ khoan thai tđuổi dần dần xuống xương quai xanh nhàn rỗi với theo chút phiến tình, sau cuối cắm một phát vơi lên xương quai xanh, hết sức vơi, không dám vậy mức độ, trở lại nhỏng sẽ nếm mỹ vị nhưng mà hắn khôn cùng quý trọng.“Không thể nạp năng lượng được.” Mộc Tử Duy cảm giác mình hiện nay đang bị nạp năng lượng tươi, dẫu vậy lại nghĩ mặc dầu bị ăn uống tươi dường như cũng không vấn đề gì hết. Bởi do đối thủ là Quan Chước.Người ngợm Mộc Tử Duy mềm nhũn, mất khí lực, tùy ý để Quan Chước loay hoay.Lúc nhũ tiêm bị ngậm vào, toàn bộ cơ thể Mộc Tử Duy khá run lên.“Làm sao thế?” Quan Chước hỏi, lúc nói hơi thở gần như phả lên ngực cậu.“… Ngứa, thiệt kỳ quái.” Mộc Tử Duy nhỏ giọng thầm thì.Quan Chước lại một tay bỏ lên phần địa điểm chính yếu bên dưới bụng cậu, cảm nhận chỗ ấy đang ‘ngấc cao’, hỏi: “Có cảm giác?”“Hả? Không phải…” Cậu đắn đo ‘gồm cảm giác’ trong lời Quan Chước là ý gì, nhưng mà ví như nói là việc biến đổi tại vị trí kia thì… “Lúc vừa thấy anh toá áo xống thì đang trsinh sống đề xuất như vậy rồi.”Quan Chước lại đỏ khía cạnh, chỉ cảm giác nói thêm gì nữa với Mộc Tử Duy thì bạn dạng thân hắn đích thực đã trúc hóa mất.Thành kính hôn người bên dưới như thể cúng bái, ngay cả trung tâm nho nhỏ dại tròn tròn cũng ko vứt bỏ. Sau rồi ngậm đem tè Tử Duy tương đối là niềm tin tê, nghiêm túc cẩn thận lấy lòng ban ngành cảm hứng của cậu.Không giống như lần trước, ý thức mộng mị ko rõ, Mộc Tử Duy rất rõ Quan Chước hiện tại đang làm những gì, cũng biết vậy là không giỏi, tuy vậy vẫn không có cách như thế nào đẩy cậu ra được.Thậm chí còn si kéo tóc Quan Chước, quên tình phun thẳng vào mồm hắn.“Xin, xin lỗi…” Mộc Tử Duy lòng tràn đầy hổ thẹn, mong lau bạch trọc bên lề Quan Chước, nhưng bỗng nhiên ý thức được Quan Chước đã nuốt đồ gia dụng kia xuống rồi.“Quan Chước…” Nhìn ánh nhìn êm ả dịu dàng của Quan Chước, cậu lần khần phải nói gì. “Anh nlỗi vậy… thứ ấy… lấn sâu vào đang đau bụng đấy…”“Không đâu.” Quan Chước kéo tay cậu tới, liếm đầu ngón tay của cậu. “Lần trước cũng không tồn tại.’Mộc Tử Duy khí tiết lên cao, mặt xoát một phân phát đỏ lừ. Đầu óc càng rét lại càng mơ màng, dịp như thế nào bị lật bạn, bày ra dáng vẻ quỳ nằm úp ấp nhếch mông cũng lừng chừng.Phía sau lưng, một nụ hôn mượt nhẹ nhỏng lông chyên ổn rơi xuống, hôn mãi mang đến dọc từ lưng rồi tới thắt sườn lưng, lại xuống xương cụt.“cũng có thể chứ?” Quan Chước dịu giọng hỏi, giọng trầm thấp khàn khàn.“Ừ.” Mộc Tử Duy ráng mang gối đầu, chôn nguồn vào bên trong.Quan Chước trét dung dịch dung dịch trơn ra tay, quệt chất lỏng man mát ấy lên hầu hết nếp uốn địa điểm dòng lỗ nho nhỏ tuổi.“Thật nhỏ.” Quan Chước thấp các giọng nói, kế tiếp thấy Mộc Tử Duy trong cả sau lưng cũng đỏ.Ngón tay dính đầy chất lỏng trắn mịn đưa từng chút ít từng chút vào vào khung người Mộc Tử Duy, Mộc Tử Duy cảm giác rất kỳ lạ, cắn gối đầu không công bố.“Đừng hại.” Cảm giác thấy cậu stress, Quan Chước hôn lên phần eo thon phía đằng sau của cậu dỗ yên.Mộc Tử Duy không nói lời như thế nào, im thin thít cảm nhận ngón tay Quan Chước rượu cồn đậy nhúc nhích bên phía trong, khớp xương rõ ràng.Lúc ngón tay tăng cho 3 ngón, đầu Mộc Tử Duy đang bốc sương, vị trí bị va mang đến vào người cũng cảm giác hổ hang, cũng đều có cảm hứng kỳ lạ kỳ. Cho nên khi ngón tay Quan Chước định rút ra thì vào khung hình lại bịn rịn co rút ít lại.“… Lớn quá…” Mộc Tử Duy cầm chặt gối đầu, bản năng tương đối lo sợ.“Tử Duy…” Quan Chước cúi bạn xuống, tựa đầu mặt cổ cậu, ghé vào lỗ tai cậu hỏi: “Có thể chứ?”Mộc Tử Duy cảm giác toàn bộ cơ thể đông đảo vẫn tăng cao lên, Quan Chước đtrằn trên bạn cậu cũng tương đối lạnh. Rõ ràng vẫn Cảm Xúc thứa đến chân cứng đờ, nhưng lại vẫn chưa bao giờ liêm sỉ, bé dại giọng nói: “Tiến vào…”Quan Chước không thông báo, giữ lại thắt lưng Mộc Tử Duy, từng chút một chuyển bạn xuống.Bởi vị gồm dung dịch dung dịch trơn, dịp new vào cũng không bị ma cạnh bên nhức vượt tuy thế cảm xúc vẫn nhỏng xé rách, căng ra nhỏng sắp đến nứt mang lại chỗ vậy.“… Đã… vào được chưa?” Mộc Tử Duy Cảm Xúc bản thân bị nhét đầy, sờ đằng sau một chiếc lại phân phát hiện nay Quan Chước vẫn tồn tại nửa đoạn nữa không vào.“Đau lắm à?” Quan Chước bên trên đầu đầy các giọt mồ hôi, cố gắng nhịn.Mộc Tử Duy chấp nhận, lại lắc đầu, cắn răng, đau đến hơn cả ra không còn cả mồ hôi rét mướt. “…Vào không còn đi được không? Em muốn… cục bộ của Quan Chước… ao ước hết…”Quan Chước nghe giọng cậu, biết cậu nhức lắm phải rất thương, nhưng vẫn cắn răng, nạm nhịn, liên tục nhét hung khí vào vào bạn Mộc Tử Duy.“… A ──” Lúc thân thể bị xỏ chiếu thẳng qua không còn, Mộc Tử Duy đau mang đến kêu gào.Quan Chước sờ xuống bên dưới, quả nhiên phạt hiện vị trí ấy đã trọn vẹn uể oải chán chường. Nhẹ nhàng vuốt ve mấy loại, tiến đến mặt lỗ tai cậu nói: “Xin lỗi.”“Không sao… Oa a!” Vừa há miệng ra đang lại phân phát hiện nay Quan Chước rút thiết bị ấy ra một chút ít, lại bình tâm nhét vào.“Xin lỗi… anh không nhịn được.” Sau một chiếc đút vào đúc rút dịu dàng cơ mà cũng trẻ khỏe, Quan Chước cau ngươi, trầm các giọng nói.Người trước mắt này, là người hắn yêu thương. Người này nhỏ dại nhắn đáng yêu, luôn êm ả dịu dàng với hắn, khờ gàn mê hoặc hắn. Người này mềm mịn và mượt mà lại cứng cỏi, ấm cúng mà bao dong.Lúc đút ít vào rút ra kịch liệt, Mộc Tử Duy lại nghe thấy tiếng ‘ba ba’ rõ ràng. Cái thiết bị lớn dài đó ra vào trong đùi, thuốc chất bôi trơn dính trong cơ thể bị tuồn ra ngoài, chạy dọc xuống theo đùi.Lúc bên trong bị ma tiếp giáp lạnh rần lên, cảm xúc đau cũng dần bị quên lãng. Phía dưới bị Quan Chước nhồi, đôi khi vào lồng ngực cũng trở nên che đầy, niềm hạnh phúc nlỗi truyền mọi các phòng ban, kích say mê chúng vận động bạo dạn, trái tim đập thình thịch, khắp cơ thể sướng run rẩy.“Quan Chước, Quan Chước…” Mộc Tử Duy luân phiên khía cạnh qua…, thấy khía cạnh Quan Chước, tốt nhất thời ntạo dại. “Anh dễ chịu không?”“… Thoải mái.” Quan Chước không ngừng huyết tấu lại, cảm thấy sự ấm áp quyến rũ trong khung người Mộc Tử Duy, và ngọt ngào hấp thu, thướt tha đtrần nghiền. Cúi đầu in môi Mộc Tử Duy, ôn nhu triền miên khác hoàn toàn với cố gắng đánh nhỏng mưa rền gió dữ bên dưới.“Còn em? Có thoải mái và dễ chịu không?”Mộc Tử Duy nhích cổ, tráng lệ và trang nghiêm lưu ý đến.


Bạn đang xem: Yu su cái đó không thể ăn


Xem thêm: Top 20 Cách Để Hâm Nóng Tình Yêu Bằng Tin Nhắn “Quen Mà Lạ” Này

“Đau cổ quá.”Quan Chước ngừng một chút, lui ra phía bên ngoài.“Quan Chước?” Mộc Tử Duy hơi ngờ vực.Xong rồi? Tuy rằng cậu đã mệt mỏi chết đi được, dẫu vậy Quan Chước còn không phun mà? Nghĩ như vậy, khung hình lại sau đó 1 giây bị đảo sang, nhị chân bị căn vặn bung ra, rồi bị đút vào từ bỏ chủ yếu diện.“Vậy là cổ sẽ không đau.” Quan Chước nói vậy, rồi tiếp tục êm ả lư luyến mút môi cậu.Quan Chước rất rất lâu, mãi đến lúc địa điểm bị ma giáp các lần của Mộc Tử Duy bắt đầu kia gàn, dòng chân thay trên lưng hắn cũng không hề mức độ mới cảm thấy Quan Chước dừng một ít, ngay kế tiếp, một luồng khí nóng phun vào trong cậu.“Xin lỗi, tương đối mất chế ước.” Chờ nhì fan tình dục đông đảo lui, Quan Chước new rút ra, ôm Mộc Tử Duy rẻ các giọng nói.“Không… không sao…” Mộc Tử Duy suy nghĩ đến bản thân phát ra giờ kỳ cục bên trên chóng, cũng hổ hang, đầu tựa trước vùng ngực Quan Chước, ôm thắt lưng Quan Chước.Bởi vị dựa vào nhau sát vượt, Mộc Tử Duy lại cảm giác Quan Chước lại cứng lên lần nữa, đưa tay sờ, hỏi: “Nó… lại đến nữa à?”Quan Chước từ chối, ôm Mộc Tử Duy càng chặt hơn.“Em mệt quá rồi.”“Em ko có gì.” Mộc Tử Duy phủ nhận, cậu chỉ ước ao Quan Chước dễ chịu và thoải mái là được.Quan Chước lại vẫn không thể nhúc nhích.Trên tín đồ nhị bạn những bám bẩn nháp, vào hậu huyệt của Mộc Tử Duy vẫn còn đấy vương đầy máy của Quan Chước sẽ tan ra phía bên ngoài. Nhưng hai tín đồ cũng không muốn động đậy, ôm nhau ngồi một chỗ chẳng ao ước cách biệt.“Còn nhiều thời gian.” Cuối cùng, thời điểm Mộc Tử Duy chuẩn bị ngủ, nghe thấy Quan Chước nói vậy.“Chúng ta nên sống với nhau cả đời.”>